Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Klopp và câu chuyện cha con

Một người cha hà khắc cùng những nỗ lực bền bỉ, cả khi còn là cầu thủ lẫn lúc theo nghề cầm quân, đã giúp Juergen Klopp trưởng thành, giúp ông tôi luyện mình để trở thành một nhà cầm quân tài năng như hiện tại. Đó là những chia sẻ mới đây của Klopp, tân “thuyền trưởng” Liverpool.
Sự rắn rỏi mà HLV Klopp có được, như ông thừa nhận, đến nhờ ông bố Norbert cùng một sự nghiệp cầu thủ gian khó
Sự rắn rỏi mà HLV Klopp có được, như ông thừa nhận, đến nhờ ông bố Norbert cùng một sự nghiệp cầu thủ gian khó
“BỐ TÔI TÀN NHẪN LẮM!”
Sáng ngày 23/5/2008, Juergen Klopp có màn ra mắt trên cương vị tân HLV trưởng Dortmund. Nhưng ông chưa bắt tay vào việc ngay. Chiều hôm ấy, ông đứng giữa sân khấu tại sân nhà của Mainz để nói lời chia tay với CLB mà mình đã có 19 năm gắn bó trên cả cương vị cầu thủ lẫn HLV. Khi 20.000 CĐV của Mainz hô vang tên người cựu HLV của mình: “Juergen, Juergen!”, Klopp đã không cầm được nước mắt. Giây phút ấy, ông tự nói với mình: Sẽ không bao giờ để cảm xúc của mình gắn kết với bất kỳ một CLB nào nữa.

Ông Norbert Klopp, cha của Juergen có 2 người con gái, nhưng ông thực sự muốn có thêm một cậu con trai nữa. Rốt cục người vợ cũng giúp ông thỏa nguyện. Họ đặt tên cho đứa con mà mình chờ đợi là Juergen.

Nobert làm nghề bán lẻ, ông bán chốt cửa và những vật dụng đính lên đường. Khi còn trẻ, ông từng là một thủ môn triển vọng và được Kaiserslautern nhận thử việc. Norbert muốn đứa con trai của mình phải là một người khỏe mạnh và giỏi thể thao. Ông dạy cho Juergen mọi môn thể thao có thể: trượt tuyết vào mùa Đông, tennis vào mùa Hè và bóng đá quanh năm.

Chỉ có một vấn đề: Norbert luôn giỏi hơn con trai mình ở mọi môn. Khi họ tập chạy nước rút trên sân bóng, Juergen mới chạy được hơn chục thước thì ông bố đã vượt qua nửa sân. Khi chơi tennis, Norbert lúc nào cũng thắng 6-0. “Bố tôi tàn nhẫn lắm”, Klopp nói về bố mình trong một cuộc trả lời phỏng vấn tờ Die Zeit năm 2009. “Khi chúng tôi đi trượt tuyết, tôi bao giờ cũng chỉ thấy được chiếc mũ trùm của ông ấy từ phía sau. Bố không bao giờ chờ tôi, ông ấy không quan tâm tôi chỉ là lính mới. Ông ấy muốn tôi phải là một tay trượt tuyết hoàn hảo”.

Norbert Klopp là người đàn ông dạy con theo kiểu cho roi cho vọt. Nhưng sự hà khắc của người bố trong những năm tháng đầu đời đã hình thành nên cho Juergen Klopp một tính cách: Mưu cầu sự hoàn hảo.

SINH RA ĐỂ LÀM HLV
Klopp là một fan của Stuttgart, cầu thủ yêu thích của ông là trung vệ Karlheinz Forster. Sự tận hiến, thông minh và thái độ của cầu thủ này khiến cho Klopp yêu quý. “Với tôi, thái độ luôn quan trọng hơn tài năng”, Klopp nói. Sự nghiệp của Klopp được xây trên hai chữ “thái độ”. Không có tài năng thiên bẩm, chỉ có sự cần cù mới giúp cho Klopp kiếm được bản hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên của mình tại Mainz hồi 1989, sau một thời gian dài làm các công việc như cho thuê băng đĩa và tải hàng cho xe tải.

“Không có kỹ thuật tốt, Juergen luôn chơi rất quyết liệt”, Thomas Ziemer, đồng đội của Klopp ở Mainz giữa thập niên 1990 cho biết. “Anh ấy có rất nhiều ý tưởng và học hỏi không ít từ (HLV của Mainz) Wolfgang Frank. Họ có thể trò chuyện với nhau liên tục về chiến thuật. Ngay lúc ấy, chúng tôi đã biến Juergen sinh ra là để làm HLV”.

Juergen Klopp quả là đã muốn trở thành HLV ngay từ khi còn đá bóng. Lĩnh mức lương khiêm tốn chỉ 2.300 mark (900 bảng)/tháng, ông nhận ra mình cần phải đầu tư cho tương lai. Thế là 2 tuần/lần ông vượt quãng đường 250 dặm đến Cologne để theo học tại trường huấn luyện Erich Rutemoller.

Tháng 2/2001, HLV Eckhard Krautzun bị sa thải ngay sau một trận đấu trên sân khách. Cuộc họp khẩn diễn ra tại khách sạn với sự chủ trì của Giám đốc thể thao Christian Heidel. Kết quả là các cầu thủ Mainz bầu Klopp làm người thay thế.

Kết quả thi đấu của Mainz rõ ràng là khởi sắc. Sau 2 lần hụt mất suất lên hạng vào lượt trận cuối cùng, Mainz cũng đã chính thức thăng hạng Bundesliga vào năm 2004. Dù là đội bóng có ngân quỹ ít nhất, sân bóng nhỏ nhất, Mainz cũng trụ lại Bundesliga suốt 3 mùa. Bởi thế mà khi Klopp nhận lời sang Dortmund hồi 2008, CĐV Mainz chia tay ông như một người hùng.

“QUANH KLOPP TOÀN BẠN BÈ”
Rời Mainz, Klopp giúp Dortmund giành 2 Đĩa bạc Bundesliga, một lần vào chung kết Champions League và giành cú đúp đầu tiên trong lịch sử. Cũng như tại Mainz, CĐV Dortmund không chỉ tôn trọng Klopp, họ còn yêu quý ông như một người cha.

Thành công của Klopp, như chính ông chia sẻ, chính là nhờ sự hà khắc của bố. Nó khiến ông luôn mưu cầu sự hoàn hảo. Ngay cả ở một CLB có tiềm lực vừa phải như Dortmund, ông cũng muốn đội nhà chơi thứ bóng đá hoàn mỹ.
Một trong những nguyên tắc giúp Klopp thành công khác là đối xử với mọi người như bạn bè, bằng hữu. Ziemer nói: “Quanh Klopp chỉ toàn là bạn bè, từ chủ tịch đến tài xế xe bus. Đấy là tính cách của Juergen Klopp”.

Chiều ngày 23/5/2015, đúng 7 năm sau khi rời Mainz, ông lại nói lời giã biệt, lần này là với Dortmund. Rút kinh nghiệm, Klopp chủ động thâu băng trước để tránh cảnh vì quá cảm xúc mà khóc như lần trước. Vậy mà khi băng ghi hình phát trên màn hình lớn, Klopp vẫn không kềm nổi cảm xúc và lại rơi lệ. 

Hôm ấy, phải chăng Klopp lại hứa là sẽ không khóc thêm một lần nào nữa!

Người cha xấu số, nhưng hạnh phúc
Có một điều rất đáng tiếc là bố của Klopp không còn sống để chứng kiến thành tựu của con trai. Ông đã qua đời vì bệnh ung thư năm 2000. “Nhưng tôi tin ông ấy vẫn dõi theo tôi từ trên thiên đường”, Klopp nói trong một cuốn phim tài liệu. “Có lẽ ông ấy sẽ rất vui khi thấy những gì mà tôi đã làm được”.

NHỮNG PHÁT NGÔN ĐÁNG NHỚ CỦA KLOPP

Về Arsene Wenger: “Ông ấy thích kiểm soát bóng, chuyền bóng, chơi bóng, giống như một dàn giao hưởng vậy. Nhưng giao hưởng là thứ âm nhạc không lời và yên ả. Tôi thích heavy metal hơn”.

Về chấn thương của Mats Hummels: “Chúng tôi chờ anh ấy như một người vợ chung thủy chờ chồng mãn hạn tù”.

Về sự tương phản giữa Dortmund và Bayern trên TTCN: “Chúng tôi chỉ có cung tên, vấn đề là Bayern có một khẩu bazooka, nhưng Robin Hood cũng khá thành công với cung tên đấy chứ”.

David Beckham: "Tình đoàn kết làm nên thế hệ 1992"

David Beckham vừa có mặt ở London để tham dự một hoạt động từ thiện. Nhân dịp này, cựu tiền vệ Man Utd đã dành cho tờ France Football cuộc trả lời phỏng vấn mà tại đó anh chia sẻ nhiều điều về M.U, về thế hệ tài năng 1992 cũng như ĐT Anh…
David Beckham chia sẻ về thế hệ 1992 của M.U
David Beckham chia sẻ về thế hệ 1992 của M.U
GIGGS LÀ TẤM GƯƠNG LỚN NHẤT

Cuộc sống của David Beckham đã bao giờ trải qua những nghiệt ngã?

- Tôi đã gặp nhiều thuận lợi, nhiều ưu đãi để có được vị trí hiện tại. Tôi ước mơ trở thành cầu thủ và mọi chuyện đều tuần tự diễn ra. Tôi có một cuộc sống bình yên bên con cái và gia đình. Tôi từng chơi trong những CLB hàng đầu thế giới, bên cạnh những ngôi sao lớn nhất. Tôi đã 115 lần khoác áo ĐT Anh. Thành thực mà nói, khó khăn thì có, nhưng nghiệt ngã thì chưa.

Thế hệ vàng 1992 của M.U:  Ryan Giggs, Paul Scholes, David Beckham, Gary Neville, Nicky Butt và Phil Neville

Trở lại quá khứ, liệu có một thời điểm chính xác nào mà anh tự nhủ: “Ồ, đã tới lúc tôi sẽ trở thành một cầu thủ bóng đá”?

- Không. Bởi đơn giản là đam mê chơi bóng dẫn dắt tôi từ khi còn nhỏ. Ngoài ra còn có sự ủng hộ của gia đình, sự dạy dỗ của các HLV. Đó là những gì thúc giục tôi trở thành cầu thủ. Tôi không đặt mục tiêu làm cầu thủ để nổi tiếng, để kiếm nhiều tiền. Với tôi, trở thành cầu thủ chỉ để khoác lên người màu áo yêu thích M.U. 

Tôi luôn nhìn vào Giggs như một tấm gương lớn nhất. Một cầu thủ cống hiến trọn đời cho một CLB. Anh ấy cũng là nguồn cảm hứng của thế hệ chúng tôi (Beckham, Scholes, Nicky Butt, anh em nhà Neville), tất cả đều ngưỡng mộ Giggs. Chúng tôi, những cậu bé 15, 16 tuổi khi ấy nhìn Giggs chơi cho đội một và bảo nhau “phải làm được như anh ấy”. Tôi cũng mong sau này Giggs dẫn dắt Man Utd.

Giggs tác động tới các anh như thế nào?

- Đó là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử CLB. Việc có một đồng đội như thế là niềm may mắn cho chúng tôi. “Nếu Giggs được HLV trao cơ hội thi đấu từ khi còn rất trẻ, tại sao các cậu lại không?” Eric Harrisson (HLV đội trẻ M.U, người đào tạo trực tiếp thế hệ 1992) nhắc đi nhắc lại điều đó với chúng tôi. Và đó là động lực khiến chúng tôi phấn đấu. 

Sau này nhiều người gặp tôi và hỏi “Thế hệ 1992 rốt cuộc là thế nào?”. Tôi trả lời họ rằng đó là tập thể của tình đoàn kết ruột thịt cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Mới đây khi chúng tôi gặp lại nhau để làm phim tài liệu về thế hệ 1992, tôi thấy ngạc nhiên vô cùng. Không một chút thay đổi giữa chúng tôi sau hơn 20 năm. Chúng tôi vẫn vui đùa, trêu chọc nhau như thời còn là những cậu bé 16 tuổi.


Anh còn nhớ cơ duyên nào đưa anh đến với M.U?

- Tôi là người London, nhưng từ nhỏ đã là một fan của M.U giống như cha tôi, Ted. Thời còn ăn tập ở Tottenham với Sol Campbell, tôi mới 12, 13 tuổi nhưng đã mơ mộng khoác áo M.U. Một ngày, tôi đi đá bóng về thì được mẹ kể lại: “Có ông Malcolm Fidgen của M.U đến gặp, họ muốn con gia nhập M.U”. Tôi vẫn nhớ cảm giác lúc đó, giống như một món quà bất ngờ dịp Giáng sinh.

ĐT ANH CÓ THỂ VÔ ĐỊCH WORLD CUP

Giờ hãy nói về ĐT Anh, anh có lo lắng với những gì đang diễn ra tại đội bóng của Roy Hodgson?

- Không một chút nào. Tại sao ư? Vì tôi luôn có một niềm tin vững chắc rằng ĐT Anh có thể vô địch thế giới. Tôi không nói điều này để làm đẹp lòng các CĐV hay các nhà báo. Premier League là giải vô địch hay nhất thế giới. Những cầu thủ hàng đầu đều có mặt tại đây và đó sẽ là đòn bẩy cho các cầu thủ Anh. 

Tôi may mắn được thi đấu cho M.U vào thời kỳ của Cantona. Tôi vẫn nhớ cảm giác choáng ngợp khi lần đầu nhìn anh ấy bước vào phòng thay đồ. Đó là một trong những cầu thủ giỏi nhất mà tôi từng chơi cạnh.


Vậy ai là người xuất sắc nhất, anh hãy cho một cái tên cụ thể?

- Rất khó để trả lời câu hỏi này. Tôi đã chơi bên cạnh rất nhiều tên tuổi lớn tại M.U, rồi Real Madrid, Milan, PSG, LA Galaxy. Mỗi lần chuyển CLB, tôi lại học thêm nhiều điều. Ở M.U trước kia, tôi đã quen với nề nếp kỷ luật, đúng giờ giấc mà Sir Alex đề ra. Và khi tôi gia nhập Real Madrid, ngày đầu tiên, tôi là người đầu tiên có mặt trong phòng thay đồ. 

Lúc đó tôi đã thực sự giận dữ. Tôi ngồi trơ trọi một lúc cho tới khi lần lượt Raul, Roberto Carlos, Ronaldo, Figo rồi Zidane bước vào. Đó là một trong những khoảnh khắc áp lực nhất trong sự nghiệp của tôi. À, tôi chọn ra rồi, chính là Zidane. Đó là cầu thủ giỏi nhất mà tôi từng sát cánh, một cầu thủ khiêm tốn nhất nhưng cũng tài năng nhất. 

Trở lại với Beckham của ngày hôm nay. Đã có lúc nào anh muốn thoát ra khỏi hình ảnh một biểu tượng thành công trong mắt mọi người?
- Không. Tôi tự hào với những gì đạt được trong cuộc sống cũng như trong sự nghiệp chơi bóng. Đó là kết quả của sự chăm chỉ, điều mà tôi kế thừa từ cha mẹ. Nhiều người hỏi tôi nếu không làm cầu thủ thì biết làm gì? Tôi rất có thể sẽ trở thành một nhân viên bán xăng như cha tôi. Không bóng đá, tôi sẽ làm mọi việc để mưu sinh như bao người khác. 

Nhưng tôi nghĩ mình là người may mắn, khi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ trong suốt cuộc đời. Bóng đá, suy cho cùng là một thú vui mà tôi đã chơi ở đẳng cấp cao trong 20 năm qua, và nó giúp tôi trở thành một người như hôm nay. 

“Sau này nhiều người gặp tôi và hỏi “Thế hệ 1992 rốt cuộc là thế nào?”. Tôi trả lời họ rằng đó là tập thể của tình đoàn kết ruột thịt cả trong lẫn ngoài sân cỏ”

Beckham dạy con kiếm tiền từ sớm

Sinh ra trong một gia đình lao động có bố là nhân viên bán xăng, mẹ làm nghề cắt tóc, Beckham phải kiếm tiền từ sớm. Khi mới 14 tuổi, Beckham đi phụ việc tại khách sạn Metropolitan (London) với mức lương 2,7 euro mỗi giờ cho các công việc lặt vặt như thu dọn vỏ chai bia, gạt tàn thuốc lá. Vì thế sau này Becks rất nghiêm khắc trong việc dạy con hiểu được giá trị đồng tiền. Cậu cả Brooklyn (ảnh) khi mới 14 tuổi được Becks gửi tới một quán cà phê làm nhân viên bưng bê.

Chưa thể hàn gắn Sir Alex và Roy Keane

Ngày 14/11 tới, Beckham tổ chức trận giao hữu từ thiện trên sân Old Trafford giữa đội các ngôi sao Vương quốc Anh & Ireland và đội các ngôi sao thế giới (có Zidane, Ronaldo của Brazil). Toàn bộ tiền vé sẽ trao cho Quỹ nhi đồng LHQ (UNICEF). David Beckham hy vọng đây là dịp hàn gắn mối quan hệ lạnh nhạt giữa Sir Alex và Roy Keane suốt 10 năm qua. Tuy nhiên, trong khi Sir Alex đã nhận lời tham dự thì Roy Keane từ chối vì không thu xếp được thời gian. 

Becks vẫn sợ uy Sir Alex Ferguson

Những năm tháng làm học trò Sir Alex để lại ký ức sâu đậm với David Beckham. Đến mức, cựu danh thủ 40 tuổi vẫn giật mình khi gặp lại người thầy cũ. “Vài tuần trước, tôi tham dự một buổi tiệc có cả Sir Alex. Khi ông ấy tiến đến gần tôi bắt chuyện, tôi vội vàng giấu ly rượu vào sau lưng. Đó là một hành động hoàn toàn bản năng. Trước kia ở M.U, chúng tôi bị Sir Alex cấm tiệt rượu chè và đi chơi đêm. Cái uy của Sir Alex với tôi vẫn không thay đổi”, Becks chia sẻ trên báo Anh gần đây.