Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

Aguero đặt mục tiêu trở lại ở đại chiến Man City-Liverpool

Tiền đạo Sergio Aguero đang chạy đua với thời gian để kịp trở lại ở trận đại chiến giữa Man City và Liverpool trên sân Etihad vào đêm thứ Bảy tới.
Aguero đã trở lại tập luyện bình thường
Aguero đã trở lại tập luyện bình thường
Không lâu sau khi tiền đạo chủ lực Daniel Sturridge của Liverpool thông báo anh “đã ổn và sẵn sàng ra sân”, tới lượt Aguero bên phía Man city đáp trả.

Chân sút người Argentina đã vắng mặt trong 7 trận gần nhất tính trên mọi đấu trường của Man City vì chấn thương gân khoeo kể từ đầu tháng 10. Lần gần nhất anh góp mặt trong màu áo The Citizens là ở trận đại thắng Newcastle 6-1, trận đấu mà El Kun đã xuất sắc ghi 5 bàn thắng.

“Tôi hy vọng mình kịp bình phục để dự trận đấu tới”, Aguero chia sẻ với trang chủ CLB Man City sau khi đã trở lại tập luyện bình thường từ đầu tuần. “Tôi đang làm hết sức mình để có thể hồi phục và đạt đỉnh cao phong độ”.

“Quãng thời gian qua thật là chán nản, ngoại trừ trận đấu tuyệt vời với Newcastle. Bạn không thể ghi 5 bàn hàng tuần, lần duy nhất tôi làm được điều tương tự là khi tôi mới 12 tuổi”, Aguero khép lại câu chuyện.

Mourinho đã đi hết chu kỳ 10 năm thành công?

Jose Mourinho dường như có tài tiên tri bên cạnh việc là một HLV giỏi. Người đặc biệt có vẻ đã đoán trước số phận hiện nay của ông từ… 11 năm trước.
Mourinho đang ở giai đoạn khó khăn nhất của sự nghiệp
Mourinho đang ở giai đoạn khó khăn nhất của sự nghiệp

VẬN XUI SẼ ĐẾN

Tháng 5/2004, khi Jose Mourinho giúp FC Porto đánh bại AS Monaco ở trận chung kết Champions League để vươn lên đỉnh châu Âu, ông đã nói: “Tôi biết sẽ có một ngày những kết quả tồi tệ sẽ đến, dù tôi không làm điều gì sai. Đó là quy luật của bóng đá cũng như trong cuộc sống. Không phải lúc nào bạn cũng thăng hoa và không phải lúc nào bạn cũng khiến người khác thất vọng. Chỉ có một điều chắc chắn là khi thất vọng, tôi vẫn bình tĩnh và không đầu hàng số phận”.

Mười một năm sau, số phận hẩm hiu đang bủa vây Mourinho. Chelsea gần như đã hết cơ hội vô địch Anh mùa này vì đã thua 7 trận sau 12 vòng. Thậm chí, suất dự Champions League mùa tới thông qua một vị trí trong Top 4 Premier League cũng là không đơn giản với Chelsea.

Mourinho đang phải chống chọi với tiếng gọi của lịch sử, và với cả chính mình. Ông phải hứng chịu quá nhiều xui xẻo, từ những kết quả kém cỏi của Chelsea trên nhiều mặt trận, đến những án phạt cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Thậm chí, một nữ bác sỹ của Chelsea cũng có thể trở thành đề tài công kích Mourinho. đúng là họa vô đơn chí!

CHU KỲ 10 NĂM

Mười năm là khoảng thời gian không ngắn trong cuộc đời mỗi người, và là khoảng thời gian dài với một HLV. Vì thế, thành công được trong 10 năm đã là kỳ tài, như Mourinho. Ông thành công đã 12 năm, bắt đầu từ chiến tích giúp Porto vô địch UEFA Cup 2002/03 và Champions League 2003/04; giúp Chelsea vô địch Anh các mùa 2004/05, 2005/06; giúp Inter Milan đoạt “cú ăn ba” mùa 2009/10; rồi sang Real Madrid vô địch các giải cúp trong nước và trở lại Chelsea vô địch Anh mùa 2014/15. Mourinho ngạo đời đến mức từng nói Chelsea nhàm chán vì không có đối thủ ở Premier League mùa rồi, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn mọi việc khác hẳn. Chelsea bây giờ chỉ hơn “nhóm đèn đỏ” đúng 3 điểm, tức khoảng cách chỉ bằng 1 trận thắng!  

Nhìn lại quá khứ và hiện tại, các HLV tài danh trên thế giới như Louis van Gaal, Marcello Lippi, Fabio Capello, Arrigo Sacchi… cũng chỉ có 10 năm liên tục trên đỉnh cao danh vọng. Ví dụ, Capello giành 7 chức VĐQG và cúp châu Âu trong giai đoạn 1992-2001. Nhưng sau đó thì ông chỉ có thêm 1 chức VĐQG là La Liga mùa 2006/07 cùng Real Madrid. Van Gaal giành 8 danh hiệu lớn trong 7 năm từ 1992 đến 1999, sau đó chỉ có thêm 1 chức vô địch ở Đức và 1 chức vô địch ở Hà Lan. Chu kỳ thành công của huyền thoại Bill Shankly ở Liverpool cũng chỉ có 9 năm. Tất cả 8 danh hiệu của Arrigo Sacchi tại AC Milan diễn ra từ năm 1988 đến 1990, tức cũng trong chu kỳ 10 năm dù ngắn hơn nhiều. Lippi giành 9 danh hiệu lớn cùng Juve trong 8 năm. Sir Alex Ferguson ở M.U là ngoại lệ hiếm hoi thành công quá 10 năm, song ông cũng từng có 8 năm không thành tích. 

VƯƠN LÊN HAY SA SÚT TIẾP? 

Mourinho là HLV tài ba nhưng việc một ngày nào đó ông sẽ hết thời không phải là chuyện không thể xảy ra. Phải chăng thời điểm ấy đã đến, sớm hơn nhiều so với dự định của ông? Mourinho đã sống trên đỉnh cao suốt 1 thập kỷ qua và giờ là lúc ông bắt đầu hành trình đi xuống như những bậc tiền bối, khi may mắn không còn. Các trụ cột của ông liên tiếp sa sút, Mourinho cũng không còn gặp may như khi Porto đánh bại M.U (nhờ sai lầm của thủ môn Tim Howard) trên đường tiến đến chức vô địch Champions League 2003/04. 

Đây là mùa giải mà danh tiếng của Mourinho tụt giảm khủng khiếp. Chelsea liên tục mất điểm, thậm chí bị đánh bại bởi những đối thủ mà bình thường họ dễ dàng giành trọn 3 điểm. Ở 2 trận gặp Stoke City ở Cúp Liên đoàn Anh và Premier League, Chelsea đều thua (một từ loạt sút luân lưu, một với tỷ số 0-1) và cả 2 trận đó The Blues đều có những tình huống kém may. Nhưng Mourinho không thể chỉ đổ thừa cho việc thiếu may mắn, mà phải tìm được cách vực dậy đội bóng giữa giai đoạn nuớc sôi lửa bỏng như hiện nay. 

Giai đoạn marathon mùa Đông tới sẽ là lúc để Mourinho quyết định tương lai. Nếu Mourinho tiếp tục chìm sâu ở chặng đường phía trước, Chelsea sẽ chẳng có lý do gì để giữ ông ở lại. Tuy nhiên, nếu Chelsea gượng dậy sau kỳ nghỉ do đợt trận của các ĐTQG, Mourinho sẽ lại có cơ hội xua tan cái gọi là “quy luật chu kỳ thành công 10 năm”. Hãy chờ xem!

Quá thiên về cái tôi 
Một trong những nhược điểm của Mourinho là đề cao cái tôi cá nhân. Ông có thể vì không thích Ricardo Carvalho mà trù dập cầu thủ này ở Chelsea, hay tước số áo 13 của William Gallas trao cho Michael Ballack vì một lý do không đáng. Hoặc khi ở Real, Mourinho từng có lúc “đì” huyền thoại Iker Casillas, dẫn đến phản tác dụng khiến ông bị mất việc. 

Không chịu nghe ai
Một trong những nhược điểm lớn nhất của Mourinho là ông không chịu nghe ai. Chính Mourinho nói: “Khi đã đạt đến trình độ của tôi, bạn sẽ hiểu vì sao tôi không chịu nghe lời ai”. Khi còn dẫn dắt Real, Mourinho từng bị Cristiano Ronaldo chỉ trích là không bao giờ lắng nghe các cầu thủ. Đáp lại, Mourinho cho rằng CR7 lẽ ra có thể hay hơn Lionel Messi nếu chịu nghe lời ông. Tóm lại là không ai nhường ai!


Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Klopp và câu chuyện cha con

Một người cha hà khắc cùng những nỗ lực bền bỉ, cả khi còn là cầu thủ lẫn lúc theo nghề cầm quân, đã giúp Juergen Klopp trưởng thành, giúp ông tôi luyện mình để trở thành một nhà cầm quân tài năng như hiện tại. Đó là những chia sẻ mới đây của Klopp, tân “thuyền trưởng” Liverpool.
Sự rắn rỏi mà HLV Klopp có được, như ông thừa nhận, đến nhờ ông bố Norbert cùng một sự nghiệp cầu thủ gian khó
Sự rắn rỏi mà HLV Klopp có được, như ông thừa nhận, đến nhờ ông bố Norbert cùng một sự nghiệp cầu thủ gian khó
“BỐ TÔI TÀN NHẪN LẮM!”
Sáng ngày 23/5/2008, Juergen Klopp có màn ra mắt trên cương vị tân HLV trưởng Dortmund. Nhưng ông chưa bắt tay vào việc ngay. Chiều hôm ấy, ông đứng giữa sân khấu tại sân nhà của Mainz để nói lời chia tay với CLB mà mình đã có 19 năm gắn bó trên cả cương vị cầu thủ lẫn HLV. Khi 20.000 CĐV của Mainz hô vang tên người cựu HLV của mình: “Juergen, Juergen!”, Klopp đã không cầm được nước mắt. Giây phút ấy, ông tự nói với mình: Sẽ không bao giờ để cảm xúc của mình gắn kết với bất kỳ một CLB nào nữa.

Ông Norbert Klopp, cha của Juergen có 2 người con gái, nhưng ông thực sự muốn có thêm một cậu con trai nữa. Rốt cục người vợ cũng giúp ông thỏa nguyện. Họ đặt tên cho đứa con mà mình chờ đợi là Juergen.

Nobert làm nghề bán lẻ, ông bán chốt cửa và những vật dụng đính lên đường. Khi còn trẻ, ông từng là một thủ môn triển vọng và được Kaiserslautern nhận thử việc. Norbert muốn đứa con trai của mình phải là một người khỏe mạnh và giỏi thể thao. Ông dạy cho Juergen mọi môn thể thao có thể: trượt tuyết vào mùa Đông, tennis vào mùa Hè và bóng đá quanh năm.

Chỉ có một vấn đề: Norbert luôn giỏi hơn con trai mình ở mọi môn. Khi họ tập chạy nước rút trên sân bóng, Juergen mới chạy được hơn chục thước thì ông bố đã vượt qua nửa sân. Khi chơi tennis, Norbert lúc nào cũng thắng 6-0. “Bố tôi tàn nhẫn lắm”, Klopp nói về bố mình trong một cuộc trả lời phỏng vấn tờ Die Zeit năm 2009. “Khi chúng tôi đi trượt tuyết, tôi bao giờ cũng chỉ thấy được chiếc mũ trùm của ông ấy từ phía sau. Bố không bao giờ chờ tôi, ông ấy không quan tâm tôi chỉ là lính mới. Ông ấy muốn tôi phải là một tay trượt tuyết hoàn hảo”.

Norbert Klopp là người đàn ông dạy con theo kiểu cho roi cho vọt. Nhưng sự hà khắc của người bố trong những năm tháng đầu đời đã hình thành nên cho Juergen Klopp một tính cách: Mưu cầu sự hoàn hảo.

SINH RA ĐỂ LÀM HLV
Klopp là một fan của Stuttgart, cầu thủ yêu thích của ông là trung vệ Karlheinz Forster. Sự tận hiến, thông minh và thái độ của cầu thủ này khiến cho Klopp yêu quý. “Với tôi, thái độ luôn quan trọng hơn tài năng”, Klopp nói. Sự nghiệp của Klopp được xây trên hai chữ “thái độ”. Không có tài năng thiên bẩm, chỉ có sự cần cù mới giúp cho Klopp kiếm được bản hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên của mình tại Mainz hồi 1989, sau một thời gian dài làm các công việc như cho thuê băng đĩa và tải hàng cho xe tải.

“Không có kỹ thuật tốt, Juergen luôn chơi rất quyết liệt”, Thomas Ziemer, đồng đội của Klopp ở Mainz giữa thập niên 1990 cho biết. “Anh ấy có rất nhiều ý tưởng và học hỏi không ít từ (HLV của Mainz) Wolfgang Frank. Họ có thể trò chuyện với nhau liên tục về chiến thuật. Ngay lúc ấy, chúng tôi đã biến Juergen sinh ra là để làm HLV”.

Juergen Klopp quả là đã muốn trở thành HLV ngay từ khi còn đá bóng. Lĩnh mức lương khiêm tốn chỉ 2.300 mark (900 bảng)/tháng, ông nhận ra mình cần phải đầu tư cho tương lai. Thế là 2 tuần/lần ông vượt quãng đường 250 dặm đến Cologne để theo học tại trường huấn luyện Erich Rutemoller.

Tháng 2/2001, HLV Eckhard Krautzun bị sa thải ngay sau một trận đấu trên sân khách. Cuộc họp khẩn diễn ra tại khách sạn với sự chủ trì của Giám đốc thể thao Christian Heidel. Kết quả là các cầu thủ Mainz bầu Klopp làm người thay thế.

Kết quả thi đấu của Mainz rõ ràng là khởi sắc. Sau 2 lần hụt mất suất lên hạng vào lượt trận cuối cùng, Mainz cũng đã chính thức thăng hạng Bundesliga vào năm 2004. Dù là đội bóng có ngân quỹ ít nhất, sân bóng nhỏ nhất, Mainz cũng trụ lại Bundesliga suốt 3 mùa. Bởi thế mà khi Klopp nhận lời sang Dortmund hồi 2008, CĐV Mainz chia tay ông như một người hùng.

“QUANH KLOPP TOÀN BẠN BÈ”
Rời Mainz, Klopp giúp Dortmund giành 2 Đĩa bạc Bundesliga, một lần vào chung kết Champions League và giành cú đúp đầu tiên trong lịch sử. Cũng như tại Mainz, CĐV Dortmund không chỉ tôn trọng Klopp, họ còn yêu quý ông như một người cha.

Thành công của Klopp, như chính ông chia sẻ, chính là nhờ sự hà khắc của bố. Nó khiến ông luôn mưu cầu sự hoàn hảo. Ngay cả ở một CLB có tiềm lực vừa phải như Dortmund, ông cũng muốn đội nhà chơi thứ bóng đá hoàn mỹ.
Một trong những nguyên tắc giúp Klopp thành công khác là đối xử với mọi người như bạn bè, bằng hữu. Ziemer nói: “Quanh Klopp chỉ toàn là bạn bè, từ chủ tịch đến tài xế xe bus. Đấy là tính cách của Juergen Klopp”.

Chiều ngày 23/5/2015, đúng 7 năm sau khi rời Mainz, ông lại nói lời giã biệt, lần này là với Dortmund. Rút kinh nghiệm, Klopp chủ động thâu băng trước để tránh cảnh vì quá cảm xúc mà khóc như lần trước. Vậy mà khi băng ghi hình phát trên màn hình lớn, Klopp vẫn không kềm nổi cảm xúc và lại rơi lệ. 

Hôm ấy, phải chăng Klopp lại hứa là sẽ không khóc thêm một lần nào nữa!

Người cha xấu số, nhưng hạnh phúc
Có một điều rất đáng tiếc là bố của Klopp không còn sống để chứng kiến thành tựu của con trai. Ông đã qua đời vì bệnh ung thư năm 2000. “Nhưng tôi tin ông ấy vẫn dõi theo tôi từ trên thiên đường”, Klopp nói trong một cuốn phim tài liệu. “Có lẽ ông ấy sẽ rất vui khi thấy những gì mà tôi đã làm được”.

NHỮNG PHÁT NGÔN ĐÁNG NHỚ CỦA KLOPP

Về Arsene Wenger: “Ông ấy thích kiểm soát bóng, chuyền bóng, chơi bóng, giống như một dàn giao hưởng vậy. Nhưng giao hưởng là thứ âm nhạc không lời và yên ả. Tôi thích heavy metal hơn”.

Về chấn thương của Mats Hummels: “Chúng tôi chờ anh ấy như một người vợ chung thủy chờ chồng mãn hạn tù”.

Về sự tương phản giữa Dortmund và Bayern trên TTCN: “Chúng tôi chỉ có cung tên, vấn đề là Bayern có một khẩu bazooka, nhưng Robin Hood cũng khá thành công với cung tên đấy chứ”.

David Beckham: "Tình đoàn kết làm nên thế hệ 1992"

David Beckham vừa có mặt ở London để tham dự một hoạt động từ thiện. Nhân dịp này, cựu tiền vệ Man Utd đã dành cho tờ France Football cuộc trả lời phỏng vấn mà tại đó anh chia sẻ nhiều điều về M.U, về thế hệ tài năng 1992 cũng như ĐT Anh…
David Beckham chia sẻ về thế hệ 1992 của M.U
David Beckham chia sẻ về thế hệ 1992 của M.U
GIGGS LÀ TẤM GƯƠNG LỚN NHẤT

Cuộc sống của David Beckham đã bao giờ trải qua những nghiệt ngã?

- Tôi đã gặp nhiều thuận lợi, nhiều ưu đãi để có được vị trí hiện tại. Tôi ước mơ trở thành cầu thủ và mọi chuyện đều tuần tự diễn ra. Tôi có một cuộc sống bình yên bên con cái và gia đình. Tôi từng chơi trong những CLB hàng đầu thế giới, bên cạnh những ngôi sao lớn nhất. Tôi đã 115 lần khoác áo ĐT Anh. Thành thực mà nói, khó khăn thì có, nhưng nghiệt ngã thì chưa.

Thế hệ vàng 1992 của M.U:  Ryan Giggs, Paul Scholes, David Beckham, Gary Neville, Nicky Butt và Phil Neville

Trở lại quá khứ, liệu có một thời điểm chính xác nào mà anh tự nhủ: “Ồ, đã tới lúc tôi sẽ trở thành một cầu thủ bóng đá”?

- Không. Bởi đơn giản là đam mê chơi bóng dẫn dắt tôi từ khi còn nhỏ. Ngoài ra còn có sự ủng hộ của gia đình, sự dạy dỗ của các HLV. Đó là những gì thúc giục tôi trở thành cầu thủ. Tôi không đặt mục tiêu làm cầu thủ để nổi tiếng, để kiếm nhiều tiền. Với tôi, trở thành cầu thủ chỉ để khoác lên người màu áo yêu thích M.U. 

Tôi luôn nhìn vào Giggs như một tấm gương lớn nhất. Một cầu thủ cống hiến trọn đời cho một CLB. Anh ấy cũng là nguồn cảm hứng của thế hệ chúng tôi (Beckham, Scholes, Nicky Butt, anh em nhà Neville), tất cả đều ngưỡng mộ Giggs. Chúng tôi, những cậu bé 15, 16 tuổi khi ấy nhìn Giggs chơi cho đội một và bảo nhau “phải làm được như anh ấy”. Tôi cũng mong sau này Giggs dẫn dắt Man Utd.

Giggs tác động tới các anh như thế nào?

- Đó là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử CLB. Việc có một đồng đội như thế là niềm may mắn cho chúng tôi. “Nếu Giggs được HLV trao cơ hội thi đấu từ khi còn rất trẻ, tại sao các cậu lại không?” Eric Harrisson (HLV đội trẻ M.U, người đào tạo trực tiếp thế hệ 1992) nhắc đi nhắc lại điều đó với chúng tôi. Và đó là động lực khiến chúng tôi phấn đấu. 

Sau này nhiều người gặp tôi và hỏi “Thế hệ 1992 rốt cuộc là thế nào?”. Tôi trả lời họ rằng đó là tập thể của tình đoàn kết ruột thịt cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Mới đây khi chúng tôi gặp lại nhau để làm phim tài liệu về thế hệ 1992, tôi thấy ngạc nhiên vô cùng. Không một chút thay đổi giữa chúng tôi sau hơn 20 năm. Chúng tôi vẫn vui đùa, trêu chọc nhau như thời còn là những cậu bé 16 tuổi.


Anh còn nhớ cơ duyên nào đưa anh đến với M.U?

- Tôi là người London, nhưng từ nhỏ đã là một fan của M.U giống như cha tôi, Ted. Thời còn ăn tập ở Tottenham với Sol Campbell, tôi mới 12, 13 tuổi nhưng đã mơ mộng khoác áo M.U. Một ngày, tôi đi đá bóng về thì được mẹ kể lại: “Có ông Malcolm Fidgen của M.U đến gặp, họ muốn con gia nhập M.U”. Tôi vẫn nhớ cảm giác lúc đó, giống như một món quà bất ngờ dịp Giáng sinh.

ĐT ANH CÓ THỂ VÔ ĐỊCH WORLD CUP

Giờ hãy nói về ĐT Anh, anh có lo lắng với những gì đang diễn ra tại đội bóng của Roy Hodgson?

- Không một chút nào. Tại sao ư? Vì tôi luôn có một niềm tin vững chắc rằng ĐT Anh có thể vô địch thế giới. Tôi không nói điều này để làm đẹp lòng các CĐV hay các nhà báo. Premier League là giải vô địch hay nhất thế giới. Những cầu thủ hàng đầu đều có mặt tại đây và đó sẽ là đòn bẩy cho các cầu thủ Anh. 

Tôi may mắn được thi đấu cho M.U vào thời kỳ của Cantona. Tôi vẫn nhớ cảm giác choáng ngợp khi lần đầu nhìn anh ấy bước vào phòng thay đồ. Đó là một trong những cầu thủ giỏi nhất mà tôi từng chơi cạnh.


Vậy ai là người xuất sắc nhất, anh hãy cho một cái tên cụ thể?

- Rất khó để trả lời câu hỏi này. Tôi đã chơi bên cạnh rất nhiều tên tuổi lớn tại M.U, rồi Real Madrid, Milan, PSG, LA Galaxy. Mỗi lần chuyển CLB, tôi lại học thêm nhiều điều. Ở M.U trước kia, tôi đã quen với nề nếp kỷ luật, đúng giờ giấc mà Sir Alex đề ra. Và khi tôi gia nhập Real Madrid, ngày đầu tiên, tôi là người đầu tiên có mặt trong phòng thay đồ. 

Lúc đó tôi đã thực sự giận dữ. Tôi ngồi trơ trọi một lúc cho tới khi lần lượt Raul, Roberto Carlos, Ronaldo, Figo rồi Zidane bước vào. Đó là một trong những khoảnh khắc áp lực nhất trong sự nghiệp của tôi. À, tôi chọn ra rồi, chính là Zidane. Đó là cầu thủ giỏi nhất mà tôi từng sát cánh, một cầu thủ khiêm tốn nhất nhưng cũng tài năng nhất. 

Trở lại với Beckham của ngày hôm nay. Đã có lúc nào anh muốn thoát ra khỏi hình ảnh một biểu tượng thành công trong mắt mọi người?
- Không. Tôi tự hào với những gì đạt được trong cuộc sống cũng như trong sự nghiệp chơi bóng. Đó là kết quả của sự chăm chỉ, điều mà tôi kế thừa từ cha mẹ. Nhiều người hỏi tôi nếu không làm cầu thủ thì biết làm gì? Tôi rất có thể sẽ trở thành một nhân viên bán xăng như cha tôi. Không bóng đá, tôi sẽ làm mọi việc để mưu sinh như bao người khác. 

Nhưng tôi nghĩ mình là người may mắn, khi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ trong suốt cuộc đời. Bóng đá, suy cho cùng là một thú vui mà tôi đã chơi ở đẳng cấp cao trong 20 năm qua, và nó giúp tôi trở thành một người như hôm nay. 

“Sau này nhiều người gặp tôi và hỏi “Thế hệ 1992 rốt cuộc là thế nào?”. Tôi trả lời họ rằng đó là tập thể của tình đoàn kết ruột thịt cả trong lẫn ngoài sân cỏ”

Beckham dạy con kiếm tiền từ sớm

Sinh ra trong một gia đình lao động có bố là nhân viên bán xăng, mẹ làm nghề cắt tóc, Beckham phải kiếm tiền từ sớm. Khi mới 14 tuổi, Beckham đi phụ việc tại khách sạn Metropolitan (London) với mức lương 2,7 euro mỗi giờ cho các công việc lặt vặt như thu dọn vỏ chai bia, gạt tàn thuốc lá. Vì thế sau này Becks rất nghiêm khắc trong việc dạy con hiểu được giá trị đồng tiền. Cậu cả Brooklyn (ảnh) khi mới 14 tuổi được Becks gửi tới một quán cà phê làm nhân viên bưng bê.

Chưa thể hàn gắn Sir Alex và Roy Keane

Ngày 14/11 tới, Beckham tổ chức trận giao hữu từ thiện trên sân Old Trafford giữa đội các ngôi sao Vương quốc Anh & Ireland và đội các ngôi sao thế giới (có Zidane, Ronaldo của Brazil). Toàn bộ tiền vé sẽ trao cho Quỹ nhi đồng LHQ (UNICEF). David Beckham hy vọng đây là dịp hàn gắn mối quan hệ lạnh nhạt giữa Sir Alex và Roy Keane suốt 10 năm qua. Tuy nhiên, trong khi Sir Alex đã nhận lời tham dự thì Roy Keane từ chối vì không thu xếp được thời gian. 

Becks vẫn sợ uy Sir Alex Ferguson

Những năm tháng làm học trò Sir Alex để lại ký ức sâu đậm với David Beckham. Đến mức, cựu danh thủ 40 tuổi vẫn giật mình khi gặp lại người thầy cũ. “Vài tuần trước, tôi tham dự một buổi tiệc có cả Sir Alex. Khi ông ấy tiến đến gần tôi bắt chuyện, tôi vội vàng giấu ly rượu vào sau lưng. Đó là một hành động hoàn toàn bản năng. Trước kia ở M.U, chúng tôi bị Sir Alex cấm tiệt rượu chè và đi chơi đêm. Cái uy của Sir Alex với tôi vẫn không thay đổi”, Becks chia sẻ trên báo Anh gần đây.

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Chelsea & Arsenal im ắng trên TTCN: Người London đang tự tin

Trong khi Man United mua tân binh không ngừng nghỉ, Man City cũng tạo ra “bom tấn” Raheem Sterling thì hai đại gia London: Chelsea và Arsenal gần như án binh bất động. Vậy sự êm đềm này đang nói lên điều gì: London đã sẵn sàng đua vô địch hay họ bối rối tới mức chưa biết... mua ai?
Với lực lượng hiện có, cả Arsenal và Chelsea đều đã sẵn sàng cho mùa giải mới
Với lực lượng hiện có, cả Arsenal và Chelsea đều đã sẵn sàng cho mùa giải mới
Arsenal lấy mất Petr Cech của Chelsea và buộc CLB hàng xóm phải mua Asmir Begovic lấp vào chỗ trống. Chấm hết. Tất cả những hoạt động động đến đồng bảng của hai ông lớn London chỉ xoay quanh vị trí thủ môn. Chelsea chỉ “vận động” mạnh hơn Arsenal đôi chút khi mượn về thêm Radamel Falcao. Nhưng ai cũng hiểu, thương vụ này giống như chơi một canh bạc. Nó tuyệt đối không phải một bước đi mang tính bản lề, giống như việc Man United mua liền Bastian Schweinteiger và Morgan Schneiderlin hay Man City tậu Raheem Sterling.

Sự vắng bóng của hai ông lớn London trên thị trường chuyển nhượng Hè là một hiện tượng bất thường. Còn nhớ cùng thời điểm này mùa trước, Arsenal đang rầm rộ chiêu binh mãi mã và thành quả là một nhóm tân binh “hàng hiệu” gồm Sanchez, Welbeck, Chambers, Debuchy, Ospina. Trong khi đó Chelsea cũng đã ném gần 80 triệu bảng vào “chợ Hè” để mua Costa và Fabregas.

Tuy nhiên, theo nhận định của báo Daily Mail, chẳng có sự bất thường nào ở đây cả. Việc Arsenal và Chelsea án binh bất động không chứng tỏ họ đang gặp vấn đề, mà trái lại, nó cho thấy họ tuyệt đối… không có vấn đề gì. Cả Jose Mourinho và Arsene Wenger đều đang hài lòng với dàn tinh binh mà họ có trong tay.

Arsenal thì rõ ràng rồi. Vị trí thủ môn vốn luôn bị coi là điểm yếu nhất của họ mùa trước đã được lấp đầy bằng sự xuất hiện của Cech. Ngay Mourinho cũng nhận định, mua Cech là một bước đi cực kỳ thông minh của Wenger, biến Arsenal thành đối thủ nặng ký thật sự.


Ở tuyến trên, Arsenal thậm chí còn đang thừa thãi những lựa chọn cho mọi vị trí. Hàng công tạm ổn với 3 tiền đạo Giroud, Walcott và Welbeck. Nhưng hàng tiền vệ thì gần như mỗi vị trí của Pháo thủ đều có từ 2-3 cầu thủ có trình độ tương đương đảm nhiệm. So sánh một cách hình ảnh, nếu đến cả Santi Cazorla hay Jack Wilshere còn có nguy cơ phải ngồi dự bị, thì chúng ta hiểu rằng đội hình của HLV Wenger dày đến mức nào.

Chelsea cho dù không được dư dả về lực lượng như Arsenal, nhưng bù lại, có vẻ như Mourinho cảm thấy một cỗ máy đã vận hành quá ổn định mùa trước thì chẳng việc gì phải bổ sung nhân sự cho vị trí nào nữa. Thứ Mourinho cần là chính các cầu thủ trụ cột mùa trước như Eden Hazard, Oscar, Cesc Fabregas… vượt ngưỡng của mình. 

Đó là còn chưa kể tới việc Chelsea cũng có những cầu thủ cũ mà như mới, ví dụ như Victor Moses (trở về từ Stoke), Juan Cuadrado (chưa được sử dụng nhiều năm ngoái). Những phương án xoay tua mùa tới sẽ có mặt những “tân binh” này.

Với những kẻ thích đi sắm sửa mùa Hè, họ đang nhìn thấy sự ảm đạm ở Arsenal và Chelsea. Nhưng với Mourinho và Wenger, sự ổn định mà Arsenal và Chelsea đang có là một trong những yếu tố quan trọng đảm bảo cho chặng xuất phát đầu mùa diễn ra suôn sẻ, trong bối cảnh những CLB mua nhiều như Man United, Liverpool còn loay hoay thử nghiệm các tân binh và cả lối chơi mới. 

London thua xa Manchester về mức độ bạo chi
Xét về số tiền đã chi ra trong “phiên chợ Hè” năm nay, cả “liên minh London” bao gồm Chelsea, Arsenal, Tottenham, Crystal Palace và West Ham mới chi ra tổng cộng… 74 triệu bảng tiền chuyển nhượng, trong đó nhiều nhất lại là West Ham (23 triệu bảng). Trong khi đó, chỉ hai CLB thành Manchester đã ném vào “chợ Hè” năm nay tới 127 triệu bảng.

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

Hướng đến Premier League 2015/16: Ngôi vương có đổi được màu?

Cả M.U, Arsenal và Liverpool đều đang rất tích cực hoàn thiện đội hình, nhưng đáng tiếc, cuộc đua vô địch cùng Chelsea và Man City vẫn khó có chỗ dành cho họ.
Màu xanh của Chelsea và Man City vẫn sẽ bao phủ Premier League 2015/16
Màu xanh của Chelsea và Man City vẫn sẽ bao phủ Premier League 2015/16
Thời mà màu đỏ thống trị Premier League đã qua. Đó là thời M.U và Arsenal thay phiên nhau mang về những chiếc cúp như đi chợ, chỉ thỉnh thoảng xen kẽ sắc xanh của Chelsea và sắc xanh-trắng của Blackburn Rovers. Cho tới vài năm gần đây, tình thế đã đảo chiều.

Hai năm qua, màu xanh da trời của Man City và màu xanh nước biển của Chelsea đã dần lấn át đi sắc đỏ. Hai năm chưa phải là dài, nhưng nó mới chỉ là điểm khởi đầu của một thời kỳ mới, thời kỳ màu xanh lên ngôi.

Thật vậy, chức vô địch của Man City mùa 2013/14 và Chelsea 2014/15 là thành quả của quá trình đầu tư, xây dựng tâm huyết lâu dài, chứ không mang tính chất hiện tượng, kiểu “một phút huy hoàng rồi vụt tắt” giống như Blackburn Rovers năm 1995. Cho tới giờ, đội hình của Man City và Chelsea vẫn ổn định và chất lượng nhất, nhờ đó, những vụ chuyển nhượng của họ chỉ đang nhằm tăng cường chiều sâu thay vì trực tiếp nâng cấp đội hình chính như M.U, Liverpool hay Arsenal.

Mùa giải kết thúc không lâu, M.U đã làm nóng kỳ chuyển nhượng còn chưa chính thức mở cửa bằng thương vụ mua Memphis Depay từ PSV, không quên gắn thêm cái mác “Cristiano Ronaldo mới” cho CĐV thêm phần hưng phấn. Ít lâu sau, tới lượt cái tên Arsenal tràn ngập các mặt báo với vụ chiêu mộ Petr Cech từ Chelsea: Với Cech, “Pháo thủ” sẽ được tăng cường 10-15 điểm; với Cech, “Pháo thủ” đã hoàn thiện đội hình và đủ sức vô địch… Gooner thì đắc thắng khi giành được cầu thủ quan trọng của kình địch thủ đô.


Tiếp nữa, Liverpool gây bão với liên tiếp 4 vụ chuyển nhượng, mà nhiều cái tên trong số đó rất đáng chú ý, đáng kể là James Milner, Roberto Firmino và Nathaniel Clyne. Giới chuyên môn ca ngợi The Kop làm việc nhanh nhẹn, khôn khéo; các Kopite cũng hạnh phúc với tham vọng chi tiêu của CLB, đẩy lui mùa bóng đáng quên 2014/15 vào dĩ vãng. Rồi M.U lại hút hết ánh đèn sân khấu với tốc độ mua người nhanh như điện, đem về thêm 3 tân binh đẳng cấp Bastian Schweinsteiger, Morgan Schneiderlin cùng Matteo Darmian.

Xét về mặt lý thuyết, đội hình của cả M.U, Arsenal và Liverpool sau khi tăng cường đều đã hoàn thiện theo những mức độ khác nhau, hoặc chí ít cũng tiệm cận ngưỡng hoàn thiện. Chỉ có điều, khác biệt nằm ở khoảng cách giữa lý thuyết và thực tiễn.

Arsenal mùa trước đã phải chờ tới lượt về mới phát huy được hết tiềm năng họ có, sau lượt đi bệ rạc và có lúc còn mang danh “đội bóng một người”, với phong độ bùng nổ của duy nhất Alexis Sanchez. Việc chỉ chơi tốt trong nửa mùa bóng không phải là vấn đề của riêng mùa trước, mà đã trở thành một thói quen xấu của “Pháo thủ”. Nguyên nhân chắc chắn không nằm ở vị trí thủ môn, tức là vấn đề không thể giải quyết chỉ với tân binh Cech.

Sau mùa 2014/15 bết bát, Liverpool đã “thay máu” hàng công, tăng cường hàng thủ, nhưng sự bất ổn vẫn là căn bệnh mãn tính với đội bóng này. Cũng chẳng thể trách Brendan Rodgers được, bởi nếu tình trạng mỗi mùa lại để mất một, hai ngôi sao lớn như vài năm qua vẫn tiếp diễn, ông còn phải thay đổi xoành xoạch cả lối chơi lẫn nhân sự. Cứ vào mùa bóng mới, ông thầy 42 tuổi lại phải đau đầu nghĩ ra một sơ đồ chiến thuật mới sao cho phù hợp với những con người mới, hỏi sao The Kop chẳng bắt nhịp chậm.


M.U thì đầy tham vọng, chẳng ngại chi tiền, và nếu xét về chất lượng đội hình, họ lúc này chẳng thua kém gì Chelsea hay Man City. Có điều, tính sơ sơ với Darmian, Schweinsteiger, Schneiderlin, Depay và có thể cả vị trí thủ môn nếu David de Gea ra đi, Louis van Gaal đã thay phân nửa đội hình so với mùa trước. Những nhân tố mới sẽ cần thời gian để thích nghi, quãng thời gian ấy là 1, 2 tuần hay hết cả mùa, chẳng ai nói trước được.

Trong khi đó, Chelsea và Man City vẫn giữ nguyên bộ khung đã giúp họ lên ngôi vô địch và á quân mùa trước. Duy nhất chỉ có Raheem Sterling là được đem về Etihad để trám vào một vị trí trong đội hình chính, có thể là của Samir Nasri hoặc Jesus Navas. Mourinho thậm chí còn chưa có thay đổi gì. Điều đó khiến CĐV ít nhiều lo lắng, nhưng trên thực tế, nó đảm bảo sự ổn định.

Đúng như Nemanja Matic nhận xét, lực lượng Chelsea đủ mạnh để chẳng cần phải bổ sung gì nhiều. Về phần Man City, nỗi lo lớn nhất của họ không phải là thực lực, mà là làm sao cho đủ quota cầu thủ home-grown để đáp ứng quy định của Premier League. Với Fabian Delph, Patrick  Roberts và Sterling, The Citizens đã dẹp yên được nỗi lo ấy.

Bạn nghĩ ai sẽ có lợi thế giữa một đội bóng với nhiều ngôi sao lớn nhưng chưa thi đấu cùng nhau bao giờ, mỗi người một phách; một đội bóng vốn có thói quen chỉ chơi hay một nửa mùa giải; và một đội bóng đã cùng nhau giành chiến thắng suốt nhiều năm? Mùa 2015/16, Chelsea, Man City vẫn sẽ phủ màu xanh lên Premier League. Màu đỏ của M.U, Arsenal hay Liverpool có chăng chỉ điểm xuyết cho sắc màu bóng đá Anh thêm phần lung linh mà thôi.

M.U dự định thay Di Maria bằng Pedro: Nâng cấp tiết kiệm và phù hợp

Những ngày gần đây liên tục xuất hiện thông tin Angel di Maria sẽ chia tay M.U để nhường chỗ cho Pedro. Liệu đây có phải là canh bạc đáng chơi của HLV Louis van Gaal và các cộng sự?
Pedro là cái tên có thể khiến NHM M.U quên Di Maria
Pedro là cái tên có thể khiến NHM M.U quên Di Maria
Ván bài ngửa của Van Gaal?
Thời gian qua, những tin tức về tương lai của Di Maria khiến NHM chóng mặt. Từng có tin đồn tiền vệ này đã ở rất gần PSG, sau đó lại xuất hiện thông tin anh có thể gia nhập Bayern Munich. Nhưng theo tờ Le Parisien, tờ báo thân PSG thì từ nước Mỹ, HLV Louis van Gaal đã ra tối hậu thư cho tuyển thủ Argentina, yêu cầu anh phải giải quyết rõ ràng chuyện tương lai trước thời điểm trở lại tập trung ở CLB vào ngày 25/7 tới.

Chiến lược gia người Hà Lan chưa công khai sẽ bán Di Maria trong kỳ chuyển nhượng Hè này, nhưng những động thái từ M.U cho thấy, đội chủ sân Old Trafford đã chuẩn bị cho ngày ra đi của Di Maria khi liên hệ với Pedro Rodriguez của Barca.

Pedro tiến gần hơn tới sân Old Trafford

Nhiều người lạc quan cho rằng Pedro sẽ là sự bổ sung cho hàng tiền đạo, bởi lúc này trong đội hình của M.U gần như chỉ có mình Wayne Rooney có thể đá cắm. Nhưng, nếu theo dõi Pedro thi đấu tại Barca hay ĐT Tây Ban Nha có thể thấy, cầu thủ 27 tuổi chưa bao giờ được đánh giá cao khi sắm vai tiền đạo cắm. Anh chỉ tỏa sáng với vai trò của tiền đạo cánh trong sơ đồ 4-3-3.

Như vậy, có thể thấy rõ quan điểm của HLV Van Gaal lúc này là tăng cường vị trí tiền đạo cánh, nơi mà Di Maria cũng có thể thi đấu. Tuy nhiên, với những gì đã thể hiện ở mùa giải vừa qua, tuyển thủ Argentina sẽ ít có cơ hội tìm kiếm một suất đá chính trên hàng công của M.U. Ở hàng tiền vệ, lúc này Di Maria cũng sẽ rất vất vả để cạnh tranh vị trí với rất nhiều cái tên như Juan Mata, Ander Herrera và đặc biệt là 2 tân binh Morgan Schneiderlin cũng như Bastian Schweinsteiger.

Canh bạc đáng chờ đợi của M.U
Bán Di Maria cho PSG hoặc bất cứ đội bóng nào khác, nâng cấp đội hình bằng Pedro. Có thể coi đây là canh bạc đáng chờ đợi, đáng để chơi với HLV Van Gaal cũng như các cộng sự, bởi tài năng cũng như đẳng cấp của cả 2 đều đã được khẳng định.

Di Maria từng chuyển tới M.U với mức phí kỷ lục 59,7 triệu bảng mùa Hè năm 2014. Lúc này, nếu để anh ra đi, M.U chắc chắn sẽ vẫn thu về được khoản phí khoảng hơn 40 triệu. Trong khi đó, để có sự phục vụ của Pedro, Quỷ đỏ sẽ chỉ phải chi ra số tiền 20 triệu bảng. Khoản phí còn lại trong thương vụ bán Di Maria đủ để HLV Van Gaal mang về sân Old Trafford một trung vệ đẳng cấp cỡ Nicolas Otamendi.

Không chỉ lợi về mặt kinh tế, trong trường hợp M.U hoàn tất được vụ áp phe này, vấn đề chuyên môn cũng có thể được đáp ứng hoàn hảo. 

Thứ nhất, Di Maria và Pedro đều mới 27 tuổi, độ chín của sự nghiệp cầu thủ. Khác với Di Maria, Pedro là mẫu cầu thủ ít khi dính chấn thương. Cầu thủ trưởng thành từ lò đào tạo trẻ La Masia có thể không kỹ thuật như Di Maria, nhưng anh biết ghi điểm trong mắt các HLV bằng lối chơi cần mẫn, khả năng quấy rối cùng khả năng chọn vị trí dứt điểm ghi bàn rất tốt.

Di Maria đã chán cuộc sống tại Anh

Mùa giải trước, Pedro gần như không có cơ hội góp mặt ở đội hình chính và anh chỉ thường xuyên được tung vào sân từ băng ghế dự bị. Tuy nhiên, anh vẫn biết cách tỏa sáng khi có 6 bàn thắng, 6 đường kiến tạo cùng 25 lần tạo cơ hội ngon ăn cho đồng đội sau 35 trận ra sân tại La Liga, nhưng có tới 20 trận được thay vào sân. Với Di Maria, anh chỉ có 3 bàn thắng, 10 đường kiến tạo.

Thứ 2, trong đội hình hiện tại của M.U khá nhiều cầu thủ có thể đảm đương vai trò nhạc trưởng của Di Maria. Nếu như sử dụng sơ đồ 4-3-3, Pedro sẽ là mắt xích quan trọng, hợp cùng Memphis Depay và Rooney trở thành bộ ba tiền đạo. Khi đó, ở hàng tiền vệ Schneiderlin và Schweinsteiger tạo thành bộ đôi tiền vệ trung tâm, Mata sẽ là cầu nối giữa khu trung tuyến và hàng công.

Thứ 3, Pedro hiện tại đang rất hào hứng trước lời đề nghị chuyển tới M.U. Chia sẻ trên Twitter, tiền đạo người Tây Ban Nha cho hay: "Tôi đang rất hào hứng trước một trải nghiệm mới. Hơn nữa được chơi cạnh hai người bạn tốt Ander Herrera và Juan Mata cũng thật tuyệt vời". Trong khi đó, cá nhân Di Maria cũng như gia đình cầu thủ này đã không mấy mặn mà với cuộc sống tại Anh. Vì thế, một cuộc thay máu lúc này sẽ giúp tất cả các bên đều cảm thấy thoải mái. Vấn đề lúc này chỉ còn là các điều khoản chuyển nhượng cho một canh bạc đáng được chờ đợi.

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Mua sắm ồ ạt, M.U trên hành trình phá kỷ lục chuyển nhượng

Đã chi ra 80 triệu bảng cho 4 tân binh, nhưng câu chuyện chuyển nhượng của M.U ở mùa giải năm nay chắc chắn sẽ không dừng lại tại đây. Nó thậm chí còn có thể sẽ phá cột mốc 150 triệu bảng ở mùa năm ngoái.
Van Gaal vẫn đang gây dựng một đế chế riêng
Van Gaal vẫn đang gây dựng một đế chế riêng
CÀNG MUA, CÀNG MÁU
Cho đến thời điểm này, có thể khẳng định chắc chắn M.U đã có 4 tân binh: Memphis Depay, Matteo Darmian, Bastian Schweinsteiger và Morgan Schneiderlin, dù mới chỉ 2 trong số họ (Depay và Darmian) ra mắt với áo đấu CLB. Số tiền 80 triệu bảng chi ra cho tới thời điểm này có thể coi là hợp lý, khi những cái tên nói trên đều sở hữu tiềm năng lớn (Depay, Schneiderlin), kinh nghiệm dạn dày (Schweinsteiger) và chất lượng đã được kiểm chứng (Darmian).

Cũng giống như mùa giải đầu tiên tại Old Trafford, Van Gaal một lần nữa được BLĐ M.U cho chi tiêu rất thoải mái. Một phần bởi kế hoạch xây dựng nhân sự của chiến lược gia người Hà Lan vẫn còn dang dở, và một phần bởi những bản hợp đồng ở mùa trước chưa thực sự đáp ứng được đầy đủ sự kỳ vọng. Mùa trước, số tiền M.U ném vào chuyển nhượng là 150 triệu euro - một con số kỷ lục trong vòng nhiều năm qua của đội chủ sân Old Trafford. Với việc còn khá nhiều mục tiêu trước mắt, khả năng “Quỷ đỏ” tiếp tục phá kỷ lục là rất khả thi.

Có tin Van Gaal sẽ được BLĐ M.U cấp thêm 100 triệu bảng nữa để shopping trong những ngày sắp tới, và thực tế là danh sách “đang đàm phán” và “mục tiêu” của M.U là tương đối dài, với những cái tên thượng thặng như Nicolas Gaitan, Edinson Cavani, Thomas Mueller hay Karim Benzema. Việc liên tiếp có được tin vui về chuyển nhượng trong những ngày gần đây cho thấy uy tín của M.U trên TTCN vẫn rất cao, dù họ vẫn đang trải qua thời kỳ khô hạn danh hiệu.


Varane và Benzema là 2 trong số những mục tiêu còn lại của M.U

MỤC TIÊU TIẾP THEO?
Với Schneiderlin và Schweinsteiger, có thể coi bài toán ở khu vực trung tuyến của M.U đã được giải quyết một cách triệt để. Trong khi đó, sự có mặt của Darmian cũng sẽ khiến các CĐV M.U an tâm hơn về vị trí hậu vệ phải, khi sẽ không còn phải chứng kiến Antonio Valencia hay Chris Smalling chơi lệnh vị trí. Còn với Depay, đôi cánh của M.U chắc chắn sẽ có thêm những nét hứng khởi, điều mà “Quỷ đỏ” đang thực sự vật lộn trong thời gian gần đây để tìm lại.

Nhưng việc đã để bộ đôi tiền đạo Robin van Persie và Radamel Falcao ra đi, M.U sẽ cần phải có thêm ít nhất 1 tiền đạo đẳng cấp thế giới nữa, người vừa có thể chơi đơn độc, vừa có thể kết hợp tốt với Wayne Rooney ở sơ đồ 2 tiền đạo. Bên cạnh đó, nhiệm vụ sở hữu thêm một trung vệ giỏi, có tố chất thủ lĩnh cũng là hết sức cấp thiết. Đó là chưa kể nếu David de Gea ra đi, Van Gaal sẽ phải tìm thêm một thủ môn nữa đủ trình độ để luân phiên cùng Victor Valdes.

Man City chậm chân trong mua sắm

Trong khi Man United và Liverpool hoạt động tích cực trên thị trường chuyển nhượng, Man City lại khá chậm chân. Họ liên tiếp thất bại trong công cuộc mua sắm, mới nhất là việc vồ hụt Fabian Delph.
Đến thời điểm này của mùa chuyển nhượng Hè 2015, HLV Pellegrini (ảnh nhỏ) mới chỉ có được một tân binh là Enes Unal (trái)
Đến thời điểm này của mùa chuyển nhượng Hè 2015, HLV Pellegrini (ảnh nhỏ) mới chỉ có được một tân binh là Enes Unal (trái)
ĐẾN DELPH CŨNG CHÊ
Còn chưa đầy một tháng nữa Premier League 2015/16 sẽ khởi tranh, nhưng Man City hiện mới chỉ có một tân binh. Bản hợp đồng duy nhất mà sân Etihad đón về có cái tên khá xa lạ: Enes Unal. Tiền đạo 18 tuổi này được Man xanh mua về từ Bursaspor với giá 2 triệu bảng. Enes Unal là sự chuẩn bị cho tương lai, hơn là sẵn sàng gánh vác trách nhiệm ở mùa giải 2015/16.

CĐV giờ đây đang cảm thấy sốt ruột trước sự chậm chạp trên thị trường chuyển nhượng của Man City. Đội bóng áo xanh thành Manchester liên tục thất bại trong công cuộc mua sắm. Mới đây, tới lượt Fabian Delph cũng từ chối lời mời từ sân Etihad. Trước đó, tiền vệ 25 tuổi này tưởng như đặt một chân tới Manchester. Tờ Daily Mail cho biết, Delph đã thống nhất các điều khoản cá nhân với Man xanh. Chi phí giải phóng hợp đồng của anh cũng chỉ ở mức 8 triệu bảng. Delph thậm chí còn từ chối tham gia chuyến tập huấn tại Bồ Đào Nha cùng Aston Villa.

Đúng vào ngày mà Man City dự định ký hợp đồng thì bất ngờ Fabian Delph từ chối. Tiền vệ này tuyên bố muốn ở lại Aston Villa để phát triển sự nghiệp.


ETIHAD KHÔNG CÒN LÀ “MIỀN ĐẤT HỨA”
Động thái quay lưng của Fabian Delph chẳng khác nào cái tát vào niềm kiêu hãnh của Man City. Tiền vệ 25 tuổi này chỉ là ngôi sao nhỏ tại một đội bóng vừa phải chật vật tranh đấu trụ hạng mùa giải trước. Thế nhưng, Man xanh vẫn không thể lôi kéo anh về với họ. Điều đó cho thấy, sức hút của sân Etihad giờ đây kém hấp dẫn như thế nào. 

“Bế tắc” là từ phù hợp nhất để nói về hoạt động mua sắm của Man City thời điểm này. Man City đang mắc kẹt trong vụ tuyển mộ Raheem Sterling, chưa thể thuyết phục Liverpool bán cầu thủ nhỏ con này. Một mục tiêu khác là Kevin de Bruyne cũng đang ưu tiên hướng tới Bayern và PSG hơn là sân Etihad.

Man City lẽ ra phải làm tốt hơn thế trong lĩnh vực tuyển quân. Họ đã không còn bị cản trở bởi Luật công bằng tài chính, đồng thời được tự do chi tiền đưa về những cầu thủ mà mình cần. Thế nhưng đến thời điểm này Man xanh vẫn chưa có sự chuẩn bị về lực lượng cho mùa giải 2015/16.

Sự chậm chạp trong tuyển quân của Man xanh chứa đựng nhiều rủi ro lớn. Đây là giai đoạn mà họ cần “thay máu’ cho đội hình đã bắt đầu lão hóa (mùa giải trước, Man City là đội bóng có tuổi đời bình quân của cầu thủ cao nhất Premier League). Bất cứ sự trì hoãn nào đều khiến Man xanh phải trả giá đắt.

Từ nay cho tới khi thị trường chuyển nhượng đóng cửa vẫn còn khoảng một tháng rưỡi nữa. Trong thời gian đó, Man City có thể ký nhiều hợp đồng chuyển nhượng. Song các tân binh của họ sẽ không có nhiều thời gian thích nghi. Đấy là chưa tính tới việc Man xanh sẽ không còn nhiều lựa chọn và bị ép giá. 

Sự kiện Delph từ chối tới Etihad là tín hiệu cảnh báo cho Man City. Rất có thể từ nay cho đến ngày lên đường du đấu (17/7), Man xanh sẽ không đón thêm tân binh nào.

Man City có lãi từ TTCN
Những năm gần đây, các hoạt động trên TTCN thường tiêu tốn của Man City hàng chục triệu bảng. Thế nhưng đến thời điểm này của mùa Hè 2015, Man xanh lại đang có lãi từ các hoạt động chuyển nhượng. Hiện tại, sân Etihad mới chỉ chi 2 triệu bảng mua tiền đạo trẻ Enes Unal. Trong khi, họ đã thu về tới 35 triệu bảng từ việc bán Alvaro Negredo, Matija Nastasic, Karim Rekik, Scott Sinclair và Dedryck Boyata. Như vậy, Man City đã lãi 33 triệu bảng từ hoạt động chuyển nhượng.

M.U hài lòng về chuyển nhượng

Mùa chuyển nhượng năm ngoái, HLV Louis van Gaal của Man United đã không thành công với 2 thương vụ đắt giá nhưng gấp gáp là Angel Di Maria và Radamel Falcao. Mùa chuyển nhượng năm nay, chiến lược gia người Hà Lan chưa để sai lầm tương tự xảy ra và M.U đang rất hài lòng với những bản hợp đồng mới ký.
Hậu vệ Matteo Darmian, bản hợp đồng mới của M.U
Hậu vệ Matteo Darmian, bản hợp đồng mới của M.U
MUA SỚM, MUA ĐÚNG 
Van Gaal và M.U đang thực sự rất khôn ngoan trên thị trường chuyển nhượng. Trong ngày thứ Sáu vừa qua, họ hoàn tất cùng lúc 2 bản hợp đồng mua tiền vệ trung tâm Bastian Schweinsteiger và hậu vệ cánh phải Matteo Darmian. Đây đều là những vị trí mà Van Gaal phải lắp ghép rất nhiều ở mùa trước, nhưng không thật sự hài lòng. 

Với sự xuất hiện của Schweinsteiger và Darmian, Van Gaal hoàn toàn có thể yên tâm cho mùa bóng mới. M.U đang làm gợi nhớ lại hình ảnh của Chelsea 2014, khi Jose Mourinho chỉ mua những người họ thực sự cần. Kết quả là những tân binh trụ cột của The Blues như Diego Costa, Cesc Fabregas hay cả những tân binh dự bị như Loic Remy, Didier Drogba đều đáp ứng nhu cầu về chuyên môn. 

Từng là học trò của Van Gaal ở Barcelona, Mourinho luôn nhớ rõ lời chỉ dạy của người thầy: “Van Gaal từng nói với tôi rằng điều quan trọng với một đội bóng là sự ổn định và bản sắc. Khi bạn không thật sự cần thay đổi quá nhiều thì tốt nhất là tập trung làm tốt với những gì đang có”. Theo nhận định trên thì Van Gaal đang làm tốt những gì ông muốn làm, vì M.U đã có lực lượng tốt. Phần còn lại tất nhiên là do bàn tay nhào nặn của Van Gaal và sự kết dính giữa các cầu thủ. Về mặt này, trợ lý HLV Ryan Giggs khẳng định: “Van Gaal là một trong những HLV giỏi nhất và giàu kinh nghiệm nhất thế giới. Ông ấy có những phẩm chất làm tôi nhớ lại Sir Alex Ferguson ngày trước”. 


VẪN CÒN NHIỀU THỜI GIAN VÀ CƠ HỘI 
Ferguson trong quá khứ không bao giờ để cơn điên của mùa chuyển nhượng làm khó ông. Van Gaal cũng sẽ như thế. Giờ thì trong phần còn lại của TTCN mùa Hè, M.U chỉ còn cần tập trung mua tiền đạo là xong. Dù không có thêm tiền đạo, Quỷ đỏ vẫn tự tin bởi Van Gaal có nhiều giải pháp.

Ví dụ như, Wayne Rooney đá cắm trong sơ đồ 4-3-3. Hoặc sơ đồ 2 tiền đạo với Rooney sát cánh cùng tân binh Memphis Depay. Hoặc sơ đồ 1 tiền đạo cắm và 1 tiền đạo lùi với Rooney phía trên Depay. Nói chung, Van Gaal đang làm đúng xu hướng của bóng đá hiện đại, đó là sức mạnh tấn công chủ yếu phụ thuộc vào tuyến giữa. 

Van Gaal tin rằng M.U có sức hút lớn với nhiều ngôi sao, vì họ sẽ được dự Champions League 2015/16 nếu cập bến Old Trafford, khác hẳn mùa trước khi Quỷ đỏ không được dự đấu trường danh giá này. 

Cũng theo chiến lược gia người Hà Lan thì từ nay đến cuối tháng 8 M.U vẫn còn nhiều thời gian ngắm nghía và có thể mua tiền đạo với giá tốt để hoàn thiện hơn nữa đội hình vốn đã rất mạnh. 

Hàng công mỏng, Van Gaal vẫn không lo 
Tờ Daily Mail trích nguồn tin nội bộ M.U cho biết, HLV Louis van Gaal rất tự tin về hàng tiền đạo, dù ông chỉ còn Wayne Rooney là chân sút đã khẳng định được đẳng cấp sau khi Quỷ đỏ chia tay Radamel Falcao và Robin van Persie. Trước đây, M.U xem Harry Kane là mục tiêu số 1 nhưng rất khó thuyết phục Tottenham nhả anh. Edinson Cavani, Thomas Mueller và Gonzalo Higuain cũng là đích ngắm của Quỷ đỏ, nhưng chính Van Gaal thừa nhận là “rất khó thành công”. 

10 bản hợp đồng đắt giá nhất lịch sử bóng đá Anh

Việc chuyển sang Man City với mức phí 49 triệu bảng đã giúp Raheem Sterling lọt vào danh sách 10 bản hợp đồng đắt giá nhất lịch sử chuyển nhượng của bóng đá Anh.
Những bản hợp đồng đắt giá trong lịch sử bóng đá Anh
Những bản hợp đồng đắt giá trong lịch sử bóng đá Anh
1. Angel di Maria - từ Real Madrid tới M.U (60 triệu bảng)
Sau khi bắt đầu sự nghiệp tại CLB quê nhà Argentina - Rosario Central, Di Maria chuyển tới Benfica, nơi anh gây ấn tượng mạnh mẽ trước khi cập bến Real Madrid. Mùa Hè năm 2014, M.U quyết định phá vỡ kỷ lục chuyển nhượng của bóng đá Anh để chiêu mộ tiền vệ 27 tuổi.


Tuy nhiên, Di Maria vẫn chưa thích nghi được với bóng đá xứ sương mù và đang vất vả tìm lại mình trong màu áo Quỷ đỏ.

2. Fernando Torres - từ Liverpool tới Chelsea (50 triệu)
Torres trưởng thành từ lò đào tạo trẻ của Atletico Madrid trước khi được đôn lên đội chính và trở thành đội trưởng trẻ nhất lịch sử đội bóng này. Năm 2007, Torres chuyển tới Liverpool với mức phí khoảng 20 triệu bảng và gây ấn tượng mạnh trong màu áo đội chủ sân Anfield. Chính điều này buộc Chelsea phải móc hầu bao số tiền 50 triệu để sở hữu El Nino đầu năm 2011.


Nhưng đó cũng là thời điểm Torres đánh mất mình, anh không thể hiện được nhiều trong màu áo Chelsea khi chỉ ghi 20 bàn thắng ở Premier League trong hơn 3 năm có mặt tại sân Stamford Bridge.

3. Raheem Sterling - từ Liverpool tới Man City (49 triệu)


Nếu thương vụ này hoàn tất, Sterling sẽ trở thành cầu thủ người Anh đắt giá nhất lịch sử và cũng là bản hợp đồng đắt giá thứ 3 của bóng đá Anh.

Sterling khởi nghiệp tại đội trẻ của QPR trước khi gia nhập Liverpool năm 2010 khi mới 15 tuổi, với mức phí ban đầu chỉ là 400.000 bảng. Tháng 3/2012, Sterling có trận ra mắt đội 1 của Liverpool và nhanh chóng trở thành một trong những "mầm non" sáng giá nhất châu Âu.

4. Mesut Ozeil - từ Real Madrid tới Arsenal (42,5 triệu)
Oezil là bản hợp đồng đắt giá nhất lịch sử CLB Arsenal khi chuyển tới từ Real Madrid năm 2013. Tuy nhiên, mức đóng góp của cầu thủ người Đức cho Pháo thủ là chưa đáp ứng được kỳ vọng.


Tiền vệ 26 tuổi khởi nghiệp tại Schalke năm 2006, trước khi chuyển sang Werder Bremen 2 năm sau đó. Năm 2010, Oezil được Real Madrid chiêu mộ với mức phí hơn 10 triệu bảng và chỉ 3 năm sau đội chủ sân Bernabeu thu lời hơn 30 triệu bảng khi bán anh cho đội bóng thành London.

5. Sergio Aguero - từ Atletico Madrid tới Man City (38 triệu)
Aguero nổi lên như một tiền đạo xuất sắc của bóng đá thế giới khi anh có hơn 100 bàn thắng trong 5 năm (2006-2011) khoác áo Atletico Madrid. Chính điều này đã thu hút sự quan tâm của nhiều đội bóng lớn và Man City là đội nhanh chân hơn cả khi sở hữu tuyển thủ Argentina với mức phí 38 triệu bảng.


Những đóng góp của El Kun cho đội bóng nước Anh là vô cùng quan trọng, khi anh mang về chức vô địch Anh đầu tiên sau 31 năm cho đội chủ sân Etihad (mùa 2011/12). Mùa giải trước, Aguero đã giành danh hiệu Vua phá lưới Premier League với 26 bàn thắng sau 33 trận.

6. Juan Mata - từ Chelsea tới M.U (37 triệu)
Khởi nghiệp tại lò đào tạo trẻ của Real Madrid, nhưng Mata không được trọng dụng và phải sang Valencia thi đấu năm 2007. Tại sân Mestalla, Mata có 4 năm gắn bó trước khi chuyển sang Chelsea năm 2011 với mức phí 23,5 triệu bảng.


Dù thể hiện phong độ xuất sắc trong màu áo Chelsea, nhưng Mata không nằm trong kế hoạch của HLV Jose Mourinho và bị chiến lược gia người Bồ Đào Nha đem bán cho M.U ở kỳ chuyển nhượng mùa Đông năm 2014 với mức phí 37 triệu bảng.

7. Andy Carroll - từ Newcastle đến Liverpool (35 triệu)
Sau khi bán Torres cho Chelsea, Liverpool ngay lập tức vung tiền tấn để chiêu mộ Carroll từ Newcastle, biến tiền đạo này trở thành cầu thủ người Anh đắt giá nhất lịch sử ở thời điểm đó.


Tuy nhiên, Carroll không còn giữ được phong độ đỉnh cao như thời anh còn khoác áo Newcastle, thời điểm anh ghi 33 bàn sau 91 trận. Trong suốt 3 năm có mặt ở sân Anfield, chân sút 26 tuổi chỉ có 11 bàn thắng sau 58 trận và bị đem bán cho West Ham năm 2013.

8. Alexis Sanchez - từ Barcelona đến Arsenal (35 triệu)
Alexis từng có quãng thời gian thành công tại Udinese trước khi chuyển sang khoác áo Barcelona với mức phí 25 triệu bảng năm 2011. Sau 3 năm có mặt tại đội bóng xứ Catalan, cầu thủ người Chile được đem bán cho Arsenal với mức phí 35 triệu.


Năm đầu tiên có mặt ở sân Emirates, Alexis đã để lại dấu ấn khá rõ nét, đặc biệt là trong giai đoạn đầu mùa giải.

9. Fernandinho - từ Shakhtar Donetsk đến Man City (34 triệu)
Fernandinho khởi nghiệp tại CLB quê nhà Brazil, Atletico Paranaense trước khi chuyển tới Shakhtar Donetsk năm 2005. Tại đội bóng Ukraine, anh được bầu chọn là cầu thủ Brazil xuất sắc nhất trong lịch sử.


Sau 8 năm gắn bó với Shakhtar Donetsk, Fernandinho nghe theo tiếng gọi của danh vọng để chuyển sang Man City năm 2013 với mức phí 34 triệu bảng. 

10. Robinho - từ Real Madrid đến Man City (32,5 triệu)
Robinho được ca ngợi là truyền nhân của Vua bóng đá Pele kể từ thời khoác áo Santos năm 2002. Năm 2005, Robinho chuyển sang Real Madrid thi đấu nhưng không để lại nhiều dấu ấn và bị đẩy sang Man City với mức phí 32,5 triệu bảng năm 2008.


Cầu thủ người Brazil không phải là bản hợp đồng thành công của Man City, nhưng lại mang ý nghĩa quan trọng với nửa xanh thành Manchester. Robinho chính là bản hợp đồng đầu tiên, mở ra một cuộc đại cách mạng của những ông chủ người Ả rập tại sân Etihad.